Em trà trộn vào dòng đời vội vã, đi tìm mảnh vỡ của những kí ức xưa hoang tàn cùng thời gian. Cứ mải miết tìm, tìm mãi, đến lúc ngẩng lên, chợt nhận ra mình lạc lối giữa những hối hả ngược chiều của cuộc sống, giữa những thờ ơ lạnh lùng của lòng người. Có lẽ, nó vốn không thuộc về em mà chỉ như người dưng qua đường, chạm nhau một lần trên phố đông rồi chìm theo đó mà đi xa mất. Có biết bao con người khắc cốt ghi tâm, biết bao thâm tình sâu nặng, lúc đó cũng chỉ là chuyện thường tình, vận mệnh xoay chiều đổi hướng, trải qua bao thăng trầm, đến lúc ấy, còn lại gì?
Tình yêu, trước giờ luôn là đường một chiều, nếu anh lựa chọn rời bỏ giữa đường, xin anh hãy đi thẳng một mạch, đừng ngoảnh lại, cũng đừng chờ mong trở về nơi đã từng bắt đầu. Bởi vì con đường này vẫn tiếp tục đi thẳng. Và trên con đường đó, em không phải là em nữa, anh cũng không còn là anh của ngày xưa...

Favorites

There is no more content to load